HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

QPVN

Thi Toán Violympic, IOE

Violympic OlympicTrạng nguyên Tiếng việtChơi cờ Vua Cờ Tướng

TÀI NGUYÊN - TRI THỨC

Thời tiết 3 miền - Tỉ giá

Hà Nội
Huế
TP HCM

LỊCH HÔM NAY

Liên kết Website

Web Bộ Ngành-Báo Chí

Web Tổng hợp

DỰNG NƯỚC - GIỮ NƯỚC

QPVN

Thành viên trực tuyến

16 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tìm kiếm thông tin

    Google.com.vn Trang này

    An nhiên

    13345698 Cuộc đời ngắn ngủi tựa chiêm bao Trường sinh bất lão ngự nơi nào Chân trời góc bể xa ngàn dặm? Linh đơn tiên dược ở trong lòng....

    ‘Chim Việt ngựa Hồ’: Nỗi niềm ly hương khắc khoải tâm can miền nhân thế

    13322886 Ảnh ghép minh hoạ. Để diễn tả những tình cảnh, nỗi niềm ly hương mà tấm lòng còn luôn đau đáu nhớ về quê hương, cố quốc… trong...

    Giai thoại ngàn năm: Khúc ‘đạp ca’ tiễn chân Lý Bạch – Bài tứ tuyệt dành tặng Uông Luân

    13085779 Tại sao bài thơ “Tặng Uông Luân” với ý nghĩa dễ hiểu như vậy lại có thể trở thành tác phẩm tiêu biểu của Lý Bạch? Nó hay ở chỗ nào? Trong văn hóa truyền thống, “bạn bè” được liệt vào một trong số “ngũ luân”. Ngày nay mọi người cũng thường nói “ngàn vàng dễ có, tri kỷ khó tìm”, bạn bè thật sự có thể bầu bạn với nhau trọn đời, có thể nâng đỡ nhau trong lúc hoạn nạn, chia sẻ niềm vui trong cuộc sống –...

    Lý Hạ: 27 tuổi, 4 câu thơ – Ngàn năm danh tiếng bây giờ vẫn lưu…

    13076823 Đôi khi, độ dài của cuộc đời không thể quyết định được ‘độ dày’ của cuộc đời, thường nghe người ta nói hai mươi tuổi là gần một phần ba đời người, nhưng đối với nhà thơ Lý Hạ của nhà Đường mà nói, hai mươi tuổi gần như là toàn bộ cuộc đời của ông rồi!… “Nam nhi hà bất đới Ngô câu Thu thủ quan sơn ngũ thập châu Thỉnh quân tạm thưởng Lăng Yên các Nhược cá thư sinh vạn hộ hầu?” (Nam Viên thập tam thủ số 5 của Lý...

    Thu sang

    13071282 Sớm ra nắng dệt lung linh ...

    Về một chi tiết đẹp ít người biết trong Chinh phụ ngâm

    13070045 Trong “Chinh phụ ngâm”, một thi phẩm khá nổi tiếng của Đặng Trần Côn nói về cảm xúc của người con gái có chồng đi đánh trận, trong đó có một đoạn nói về “Mạch thượng tang” (Dâu bên bờ ruộng) thế này: Thanh thanh mạch thượng tang Mạch thượng tang, mạch thượng tang Thiếp ý quân tâm thùy đoản trường Dịch là: Chỉ thấy ngàn dâu xanh xanh bên bờ. Ôi! ngàn dâu! Ngàn dâu xanh. Ý thiếp lòng chàng ai dài, ai ngắn? Đoàn Thị Điểm diễn Nôm là: Thấy xanh xanh...

    Lầu Hoàng Hạc Lý Bạch tiễn cố nhân, sông Trường Giang Thi Tiên trông bạn cũ

    13066905 Lý Bạch (701-762) là một trong ba nhà thơ kiệt xuất đời Đường, được người đời ca ngợi là “Thi Tiên”. Ông đã để lại hơn một nghìn thi phẩm tuyệt tác. Là một kiếm khách – thi sĩ, Lý Bạch luôn coi thường danh lợi, thích ngao du sơn thuỷ, cầu Tiên tầm Đạo; phong, hoa, tuyết, nguyệt, cảnh núi sông tráng lệ, tình bằng hữu, tình quê hương và lòng khao khát tự do luôn chứa chan trong những vần thơ lãng mạn mà tràn đầy hùng tâm...

    ‘Hoàng Hạc Lâu’ của Thôi Hiệu vì sao lại có thể lưu truyền thiên cổ?

    13064001 Lúc nhỏ tôi có từng đọc qua thi phẩm “Hoàng Hạc Lâu” của Thôi Hiệu, cảm nhận được tâm trạng buồn bã của thi nhân và nỗi nhớ quê nhà. Từ xưa đến nay có rất nhiều bài thơ miêu tả nỗi buồn nhớ nhà, tại sao tác phẩm này lại đặc biệt được xem trọng như vậy? Dưới đây là toàn bộ nội dung thi phẩm: Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ, Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu. Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản, Bạch vân thiên tải không...

    Hoàng Hạc Lâu qua thi ca các sứ thần nước Nam

    13047966 Hoàng Hạc Lâu được xây dựng tại Vũ Hán từ năm 223 do Tôn Quyền thời Tam Quốc: khi xây cổ thành Hạ Khẩu, phía Tây giáp Trường Giang, góc Giang Nam có bờ đá lớn, ông cho xây lầu cao làm đài quan sát. Về sau đời Đường có chuyện Phí Vân Vi cỡi hạc về đây nghỉ nên lầu có tên là Hoàng Hạc Lâu và trở thành một thánh tích của Đạo Lão. Lầu xưa chỉ có 3 tầng cao 20 mét rộng 30 mét. Lầu trải...

    Đố kỵ người, tai hại vào thân

    13024600 Bạch Thái Quan là người phương Bắc (*) Luận võ công siêu xuất phi phàm Một trong “Bát hiệp Giang Nam” Côn quyền, thân thủ xếp hàng tuyệt luân Nẻo trần thế quen chân bôn tẩu Chốn giang hồ in dấu kinh qua Bao năm ly biệt quê nhà Vào sinh ra tử xem ra cũng thường Một bữa nọ cố hương có việc Bạch Thái Quan thu xếp hồi gia Quan san đằng đẵng xa nhà Làng xưa xóm cũ biết là chốn nao? Vừa lưỡng lự tiến vào lối rẽ Bèn hỏi thăm cậu bé bên đường Xong rồi...

    Người hữu duyên sẽ gặp…

    12990907 Cái tôi càng xem nhẹ Càng ít bị tổn thương Nhân sinh vốn vô thường Duyên nợ nhiều bất tận Người mang theo oán hận Nuôi mầm độc hại mình Thân tại cõi điêu linh Danh lợi tình mê hoặc Chẳng đông tây nam bắc Con tạo mãi xoay vòng Nếu tâm này hư không Đúng – sai nào vướng chấp Biển chọn nơi đất thấp Trăm sông tự đổ về Hết thảy lời khen – chê Đều nội trong Tam giới Cây vững nhờ có cội Người đức lớn an nhiên Phúc cũng như bạc tiền Tiêu nhiều thì chóng hết Khôn ngoan lắm...

    Các bài thơ trong Tam quốc diễn nghĩa

    1) Bài thơ đầu phim Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông? Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hùng, Thị phi thành bại theo dòng nước, Sừng sững cơ đồ bỗng tay không. Núi xanh nguyên vẹn cũ Bao độ ánh triều hồng, Bạn ngư tiều dãi dầu trên bãi, Vốn đã quen gió mát trăng trong, Một vò rượu nếp vui gặp gỡ, Chuyện đời tan trong chén rượu nồng. 2) Bài thơ khi Lưu Bị cưới Tôn phu nhân Rừng xuân hoa rực rỡ Chim xuân giọng thiết tha Gió xuân...

    Trên đầu ba thước có Thần linh

    Muôn sự khuyên người đừng giả, ác “Trên đầu ba thước có Thần linh” (*) Trời cao luôn dõi dõi nhìn Cõi phàm chẳng thấu, trăm nghìn dối gian… Thuở thế sự hàm oan mấy vụ Chợt sét giông vần vũ bao lần Chạy theo danh lợi hồng trần Tới ngày trả nghiệp nói nhầm được chăng? Buổi đương sức “mò trăng đáy nước” (**) Khi điền viên những ước hả hê Tích bao ngang trái ê chề Chuyển sinh sáu đạo biết về chốn nao? Thời sung túc nhà...

    ‘Sông sâu tĩnh lặng’ mới là hiền minh

    12971731 ‘Múa đao trước mặt Quan Công’ (*) Liều mình ngậm nước giễu rồng phun mưa Khoe tài mộc với thợ cưa… Là tâm hiển thị và ưa phô mình So bì hơn kém nhục vinh Thường do danh lợi, ‘hữu tình’ mà ra Có câu: từ tốn khiêm hòa “Sông sâu tĩnh lặng” mới là hiền minh (**) Cớ sao biển rộng hạ mình? Cớ sao đất chở chúng sinh muôn loài? Cớ sao ngọc chịu dùi mài? (***) Cớ sao trúc chẳng khoe dài đốt ngay? (****) Cớ sao...

    Đi tìm hạnh phúc

    Hạnh phúc là gì nhỉ ...

    Một câu Đường thi và nguồn gốc của cách gọi “Thương nhân”

    Đường Thi có câu: “Thương nữ bất tri vong quốc hận, Cách giang, do xướng Hậu Đình Hoa”. Xưa nay các học giả Việt vẫn luôn giải thích rằng: Thương là buôn bán; Thương nhân là lái buôn; Thương nữ là con gái đi buôn; cũng có nơi giải thích “Thương nữ” là phường ca kỹ. Vậy thì tại sao kỹ nữ lại có hận “vong quốc”? Những người yêu thơ Đường xưa nay vẫn lấy làm khó hiểu. Thực ra muốn hiểu từ “Thương nữ” này thì phải hiểu...

    Thuý Kiều tài sắc nhưng bạc mệnh, có phải là do Trời Đất ‘ghen’?

    ‘Trăm năm trong cõi người ta, Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau. Trải qua một cuộc bể dâu, Những điều trông thấy mà đau đớn lòng. Lạ gì bỉ sắc tư phong, Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen’… Ngay từ những câu thơ mở đầu Truyện Kiều, Nguyễn Du đã đưa ra lời tiên tri về số phận hồng nhan đa truân, “tài mệnh tương đố” của nàng Vương Thuý Kiều. Kết thúc thiên tiểu thuyết 3.254 câu thơ, đại thi hào một lần nữa viết:...

    Truyện Kiều: Ngẫm hay muôn sự tại Trời, Trời kia đã bắt làm người có thân

    Đến với Kiều như một mối duyên nợ học hành, chẳng ngờ bao nhiêu năm sau đó những tiếng lục bát gây thương nhớ vẫn ngấm ngầm theo chân tôi trên suốt những chặng đường đời. Ở đây, tôi chỉ muốn kể lại đôi ba câu chuyện vụn vặt, gọi là: “Mua vui cũng được một vài trống canh”… Tôi yêu văn chương từ thuở nhỏ, lúc nào cũng mơ được đắm mình trong cái phong khí văn thơ, nghệ thuật. Những năm 15, 16 tuổi, rồi chính mình cũng...

    HIỀN TÀI LÀ NGUYÊN KHÍ QUỐC GIA !